Rồi mai ta lớn…

Không còn những giây phút chia nhau viên kẹo dưới hộc bàn, ngồi ngáp sái quai hàm rồi ngó đồng hồ bao giờ hết tiết, thi thoảng lại nhìn ra cửa sổ, vu vơ nghĩ “Nếu giờ anh ấy đi qua…”

Rồi mai ta lớn… Gió mùa còn gọi nhớ bâng khuâng? Thời gian trôi qua, chỉ có kỉ niệm còn ở lại. Kỉ niệm một thời áo trắng tóc xanh. Nắng, mưa cũng chẳng làm nhạt màu tình cảm.
Rồi mai ta lớn… Giữ hôm nay trong những dòng lưu bút thân thương. Giữ cả những điều chưa kịp, chưa thể, chưa dám nói. Đâu biết rằng khi xa nhau rồi, chính những điều chưa nói ấy khiến ta nhớ. Nhớ và tiếc… Chưa đến mức khiến tim nhói lên, nhưng quặn thắt điều gì… Hình như tình cảm ngủ quên, mắc lại trong lòng, như đóa hoa không nở ra thêm nhưng cũng chẳng tàn đi được.
Rồi mai ta lớn… Biết vậy nên bây giờ tranh thủ những cái nắm tay, những chiếc ôm, những lời tình cảm, những phút bên nhau thủ thỉ dặn dò: “Sau này đừng quên nhau nhé!”. Ấy vậy mà vẫn sợ, vẫn lo…
Rồi mai ta lớn… Thi thoảng chạnh lòng nhớ về hai chữ “ngày xưa”. Mỗi người lớn dần, và thế giới nội tâm của ta cũng vì thế mà phức tạp. Có trăm điều dù mặt đối mặt vẫn không thể sẻ chia.
Rồi mai ta lớn... 1
Thế nhưng vẫn nhớ lời hứa ngày xưa, có chuyện vui buồn gì cũng nhớ kể. Vậy là lắp bắp câu được câu mất rồi ôm nhau cười khóc, ừ thì chúng mình lớn rồi, nhưng vẫn là bạn-trẻ-con của nhau. Thế nên cứ thoải mái và tin tưởng tớ nhé…
Rồi mai ta lớn… Nhận ra rằng tên bạn bên cạnh mình bao năm cũng có nét hay ho đấy chứ. Bắt đầu nhớ nhớ, bắt đầu thích thích. Bắt đầu yêu… Yêu và yêu. Yêu thật. Người ta nói tình đầu đẹp nhưng mau vỡ, vì ta chưa thực sự trưởng thành để hiểu nhau.
Chia tay thấy lòng đau khủng khiếp… Nhưng vẫn không thể ghét, không thể xóa bỏ hết tất cả tình cảm. Vì trước khi yêu nhau, ta đã từng là bạn…
Rồi mai ta lớn…
Không còn những giây phút chia nhau viên kẹo dưới hộc bàn, ngồi ngáp sái quai hàm rồi ngó đồng hồ bao giờ hết tiết, thi thoảng lại nhìn ra cửa sổ, vu vơ nghĩ “Nếu giờ anh ấy đi qua…”
Không còn những buổi tan học đi vòng vòng chỉ để nói cho hết chuyện…
Không còn tuổi thơ trong sáng nữa…
Nhưng quan trọng nhất vì ta vẫn còn nhau.

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: